[Trans fic] tinh tú

Mười tháng để trở thành một nhà thiên văn học. Mười một tháng để trở thành một ngôi sao.

blueviews | Trans: Jjang | Beta: MDCCIX | Editor: Yu
Original
| Permission
♫♫

prologue

Hoseok yêu màn đêm.

Đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày. Khi mặt trời mệt mỏi lặn xuống và không gian dần tối lại, màn đêm đong đầy cậu với cảm giác được gần gũi hơn với những ngôi sao, rằng chúng không bao giờ rời khỏi tầm với.

Cậu yêu những vì sao và nhiều hơn nữa, yêu cái khả năng về những sự sống tồn tại ngoài hành tinh đang xoay đều này, yêu tia hi vọng về việc liệu chúng ta có thể định vị những thứ vượt khỏi tầng nhiệt quyển của Trái Đất và chứng kiến những điều không tưởng.

Cậu yêu những vì sao, mặt trăng, tinh vân và toàn bộ vũ trụ nhiều đến mức quyết định theo đuổi ngành thiên văn tại một trường đại học ở nơi mình sống và cố gắng trở thành một nhà nghiên cứu thiên văn.

Giờ cậu đã đang ở năm cuối rồi. Chỉ còn lại mười tháng đến ngày cậu có thể tốt nghiệp với điểm số cao ngất ngưởng và chứng minh cho cha mẹ thấy rằng lựa chọn đi tiếp là thực sự xứng đáng, mặc cho những lời bác sĩ đã nói. Mười tháng cho đến khi cậu có thể thực hiện điều ước cuối cùng của mình, có thể hoàn thành giấc mơ đã theo đuổi từ khi chưa tròn mười tuổi.

Cậu yêu những vì sao nhiều đến mức tin rằng mười một tháng sau, bản thân sẽ trở thành một trong số chúng.

Chỉ sau mười một tháng nữa thôi, Hoseok sẽ trở thành một trong những thiên thể cháy sáng rực rỡ nhất, trở thành chiếc la bàn cho những nhà du hành khám phá dải ngân hà vô tận.

Chỉ sau mười một tháng nữa thôi, Hoseok sẽ không phải chịu đựng những cơn đau đầu khủng khiếp và hàng tiếng đồng hồ vục mặt vào bồn cầu để nôn ra tất cả ruột gan bên trong vì khối u chết tiệt trong não mình.

Mười tháng để trở thành một nhà thiên văn học. Mười một tháng để trở thành một ngôi sao.

Hoseok mỉm cười bẻ các đốt ngón tay, chuẩn bị cho một buổi học dài năm tiếng nữa.

Những bài kiểm tra đến dồn dập không ngớt và các giáo sư không hề có ý định nương nhẹ chút nào với các cô cậu sinh viên. Hoseok thường bỏ qua giờ nghỉ trưa và xem thư viện chẳng khác nào ngôi nhà thứ hai của mình. Cha mẹ luôn lo rằng cậu có thể ngất đi bất cứ lúc nào ở đâu đó trong siêu thị. Nhưng đứa con trai duy nhất của họ chỉ nở một nụ cười khăng khăng đảm bảo rằng cậu phải tận hưởng phần đời còn lại của mình, mặc dù chẳng được bao nhiêu, mặc dù chỉ còn mười một tháng.

Đến giờ cậu vẫn không tin được làm thế nào mà mình đã thuyết phục cha mẹ để học hết năm cuối, nhất là từ ngày có kết quả chụp CT và bác sĩ thông báo tin xấu đó.

Rằng tất cả những gì cậu còn là mười một tháng.

Mặc dù Hoseok vẫn cố gắng tiếp tục học và cha mẹ cậu vẫn luôn biết rằng rồi kẻ đầu bạc sẽ phải tiễn người tóc xanh, Hoseok vẫn sẽ có vừa đủ thời gian để thực hiện mong muốn cả đời mình là trở thành một nhà thiên văn học.

Và trong một tháng còn lại, cậu sẽ an ổn mà dành ba mươi mốt ngày cuối cùng ấy dưới bầu trời sao nghĩ rằng mình biết vừa đủ để trở thành một trong số chúng.

Hoseok tự nhủ với lòng mình rằng đây cũng là khía cạnh tuyệt mĩ của cuộc đời. Ngụm trà xanh cậu nhấp vào lúc hai giờ sáng trong khi viết bài miêu tả về tầng khí quyển, cấu trúc của một ngôi sao trong những bài luận văn và trọng lực sẽ đưa cậu trở về thực tại.

Rằng mặc dù cuộc đời này thường được khắc họa với vẻ khốc liệt và đau thương.

Nó vẫn quá đỗi tuyệt đẹp.


Yoongi thực sự không nên xăm hình thêm nữa.

Người anh căng cứng mỗi khi đầu kim chọc vào da thịt ngấu nghiến, nhưng rồi lại sớm thả lỏng để cảm nhận dòng mực xăm dần xăm chiếm làn da xanh xao của mình, vĩnh viễn khắc lên dòng chữ mà đầu lưỡi anh sẽ chẳng bao giờ chịu nói ra.

Sau nửa tiếng đồng hồ, với thuốc sát trùng và cái thở dài của người nghệ nhân xăm hình, tác phẩm đã hoàn thành.

Một hình mặt trời ngay trên xương quai xanh anh, thắp lên cảm giác ấm áp vốn thiếu thốn trong anh và cả những chuyện anh từng làm lẫn những lời anh từng nói.

Yoongi yêu những hình xăm, nhưng anh chỉ thích những cái đơn giản thôi. Dù thật nhỏ và độc hai màu đen trắng nhưng cái gần đây nhất anh xăm đã là cái thứ mười sáu rồi. Anh yêu dòng mực đen, đối lập sắc nét với mái tóc vàng, khắc họa lên cần cổ xanh xao và cánh tay mảnh khảnh của mình.

Nhưng hơn cả những hình xăm, anh yêu việc hút thuốc.

Anh biết mình không nên làm thế vì những bài học vốn được cấy vào đầu những đứa học sinh trung học vẫn luôn lởn vởn mỗi khi anh châm một điếu thuốc xám màu và thở ra làn khói nhàn nhạt ấm nóng quện trong không khí.

Anh yêu cái cách mình được làm chủ cuộc sống. Không phải cách làm chủ bản thân khi tự lấy đi mỗi ngày sống của mình bằng từng điếu thuốc.

Mà là tự chủ trong việc chọn lấy cảm giác ấm áp trong một thoáng, tạm bợ chọn lấy một nguồn an ủi ẩn sâu trong xương sườn mình, trở thành thứ dầu hắc, thành khói thuốc hay thậm chí thứ gì khác.

Nhưng hơn những hình xăm, khói thuốc hay tất cả hành vi ấy,

Yoongi yêu thơ ca.

Nó xâm chiếm tâm hồn anh mỗi khi viết nên từng vần thơ, và anh yêu cảm giác đó.

Nhưng anh không bao giờ thừa nhận điều đó với ai. Anh sẽ không bao giờ để đám bạn đua xe trái phép, hay cái lũ cùng anh hút thuốc đến khi cổ họng như muốn bốc cháy biết rằng mình luôn mang theo một quyển sổ tay và chiếc bút nước đầu 0.7 để viết thơ.

Thơ của chính anh.

Và mặc dù là một cá thể vốn chán ghét cuộc đời cùng sự tàn nhẫn và bẩn thỉu của nó, mặc dù luôn nghĩ ra những vần thơ bên những bao thuốc lá, mặc dù luôn viết những từ ngữ vần nhịp về nỗi đau, sự thống khổ hay đơn giản, là đời người,

anh cũng đã mệt mỏi với việc viết nên những vần thơ buồn.

tbc.

Advertisements

6 Comments Add yours

  1. Emm Nhung says:

    huhu cảm động quá đi mất ;;;-;;; cảm ơn chị đã dịch fic này ạ huhu

    Liked by 1 person

  2. speranza218 says:

    Người ta nói nếu là một người bị trầm cảm, hãy nói ra những cảm xúc và chia sẻ với những người xung quanh. Nhưng lỡ như người để họ chia sẻ lại cũng chính là một người đầy tiêu cực và thậm chí còn tệ hơn họ thì sao ạ? Em cảm thấy dù em không tìm đến cái chết, thì em vẫn đang làm những điều tổn hại đến bản thân nhiều nhất có thể, chán ghét bản thân mình đến tận cùng, nhưng mỗi khi nghe về nỗi đau của họ, em còn cảm thấy mình thậm tệ hơn. Em muốn thoát ra khỏi cảm xúc này, tránh xa những thứ làm em tiêu cực, nhưng họ gọi như vậy là vô tâm và không biết lắng nghe, không đủ nhạy cảm. Em luôn xem nhẹ cảm xúc của mình, nên họ cũng làm vậy, và em luôn che giấu cảm xúc của mình, nên họ cũng coi thường nó, vậy nên họ coi như em là một người vô tư và trẻ con quá mức.
    Nếu 24 giờ làm em ấm áp thì tinh tú lại chính là điều mà em không thể nói ra, mớ cảm xúc hỗn độn, nhiều khi muốn khóc, muốn nói hết mà không thể, không làm nổi, không dám làm.

    Like

    1. log34 says:

      Đây là vấn đề mà chị đã định viết bài hồi đầu năm đây. Thế hệ của chúng mình bị ảnh hưởng bởi văn hóa tiêu cực khá nặng nề, thế nên suy nghĩ như em cũng không phải là không phổ biến. Vì vậy chị rất trân trọng thông điệp phải yêu bản thân của Bangtan. Ai cũng nói những câu như “Nếu không yêu bản thân thì chẳng còn ai yêu mình được hơn”. Như thế cũng đúng, nhưng theo chị đây không phải là trách nhiệm mà là lựa chọn. Không ai có quyền bắt em phải thương cảm bản thân, mà là em chọn có cần phải tự vỗ về vào mỗi cuối ngày hay không. Dù vậy, còn vấn đề lớn hơn là họ không biết cách làm điều đó. Chúng ta không hề được dạy dỗ phải đối xử tốt với chính mình.

      Việc những người trẻ có những suy nghĩ tiêu cực về bản thân, suy cho cùng, cũng là do họ nhận thức được sự tồn tại của mình tốt hơn các thế hệ trước. Nếu như cha anh từng chỉ muốn cật lực làm việc để nuôi sống gia đình, là vì quan niệm đó phù hợp với thời bao cấp. Chúng ta đang đứng trước sự giao thoa giữa thời đại ấy và kỉ nguyên công nghệ, khi mà vật chất đã đầy đủ thì người ta lại tập trung vào tinh thần hơn. Thế nên chị nhận ra rằng khi một người nào đó cảm thấy đau khổ về bản thân, đó là cũng là lúc họ nhận thức được chính mình hơn bao giờ hết. “Mình không có tài”, đây không phải là vị kỷ, đây là suy nghĩ của một người đánh giá cao những người khác mà quên rằng mình cũng mang nhiều giá trị riêng biệt. Vậy nên ta không xấu xa. Việc ta cần làm chỉ là tìm được tiếng nói chung với cái “tôi” trong chính mình mà thôi.

      Tránh xa những người làm em đau khổ, ôm lấy những điều làm em vui thích. 7 ngày 1 tuần, dành 1 ngày ra cho bản thân. Đến quán cà phê một mình để nhìn lại một tuần, ăn những món tốt cho cơ thể, uống thật nhiều nước, vừa tắm vừa hát một bài yêu thích, dưỡng da với mặt nạ, đốt một chút nến thơm, viết những điều mình muốn ở một nơi kín đáo, ngủ một giấc không cần báo thức, tỉnh dậy sống thêm một ngày không phải lo nghĩ đến những lời người khác nói. Đây là cách chị áp dụng thông điệp yêu bản thân vào những ngày đầu và bây giờ vẫn thế. Chị có thể sống một cuộc đời giống Yoongi trong “24 giờ”, học để tìm việc kiếm tiền vào ban ngày, làm những điều mình thích vào ban đêm. Vì sao? Vì những thứ chị thích, chị chẳng giỏi tí nào, chẳng thể dùng để duy trì miếng ăn qua ngày. Nhưng như thế cũng tốt, khi có công việc ổn định, những việc chị thích làm sẽ chẳng bị ai phán xét, và như thế đó chính là lối thoát khi bản thân thấy đuối sức. Vì chị chẳng phải so sánh mình với ai cả, những dự án riêng như thế, chị làm vì thích, vì nó khiến chị thấy mình cũng có gì đó đặc biệt. Mà đây chỉ là lựa chọn của chị thôi, mỗi người lại nghĩ một cách khác. Nhưng nên nhớ, không bao giờ được từ bỏ thứ mình yêu thích, bởi sau cùng em cũng sẽ trở thành “công dân chuẩn mực” thay vì là một cá thể đặc biệt thôi. Hãy yêu cái tốt, cái đẹp, cái xấu, cái dở của mình, điều đó làm nên chính em, chứ không phải “bụi trần” cay độc trong người mà đáng ra tuổi trẻ phải nhận ra để “quét dọn” mỗi ngày.

      Nói chuyện với chị nhé, vì đến đây cũng đã dài rồi.

      Mong em luôn hạnh phúc.

      Like

      1. speranza218 says:

        Em cảm ơn chị nhiều lắm, nhiều khi bế tắc và chán nản nhất em lại tìm nói chuyện với chị. Lời nói của chị rất dễ chịu và giúp em phấn chấn hơn nhiều, ít nhất là em sẽ bớt buồn và nghĩ tích cực lên.
        Em sẽ học cách như chị bảo, tìm cách yêu thương bản thân mình, giữ lại những niềm yêu thích của mình. Và cũng may mắn là âm nhạc của Bangtan chính là một thứ giúp em giữ lại những đam mê, dù đam mê của em cũng đơn giản như việc ngồi đọc sách uống trà, lượn lờ chụp ảnh.
        Cảm ơn chị vì những lúc không thể nói ra hay không có ai hiểu được, thì chị vẫn kiên nhẫn an ủi em!

        Liked by 1 person

      2. log34 says:

        Chị mừng là có thể giúp em được ít nhiều, vì trước giờ chị dở thể hiện suy nghĩ ra lắm T T
        Mà đúng rồi đấy, âm nhạc của Bangtan thật ra chính là động lực để chị theo đuổi tư tưởng biết yêu bản thân mình. Đến khi đã thấm nhuần tư tưởng đó, từng bước giúp đỡ được những người từng có suy nghĩ bế tắc như mình trước đây, bỗng nhiên cảm thấy mình vô tình đã truyền đi thông điệp của 7 trẻ mất rồi ^^ ❤

        Like

  3. M says:

    Em cảm ơn chị đã dịch bộ truyện này. Thật sự, thật sự, em cảm ơn chị

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s