[Trans] tinh tú – 03

Hoseok biết đó là ai.

blueviews | Trans: Jjang | Beta: Yu và MDCCIX | Editor: Yu
Original | Permission
♫♫

ba

Tỉnh dậy, anh ở đây.

Trong một khoảnh khắc, anh nhìn thấy những cơ thể thác loạn, làn khói thuốc xám ngắt và những cánh tay đầy hình xăm. Anh có thể nếm được vị đắng của thuốc lá, rượu rum và sự tự do. Ngay sau đó, anh thấy ánh đèn giao thông chuyển đỏ, những mảnh xương gãy vụn và dòng máu đỏ thẫm.

Tỉnh dậy, anh phải chịu đựng ở đây.

Địa ngục vươn tay ôm anh vào lòng. Sự tự do từng đẩy anh ra ngoài trời, thách thức anh lãng phí cuộc sống của chính mình tựa những điếu thuốc lá từng cắn chặt. Nhưng bây giờ tự do ấy lại như một gánh nặng, nhỏ giọt giữa những dây thần kinh, những suy nghĩ, thầm thì với anh và hiện rõ mồn một trước đôi mắt mở to của Yoongi, rằng anh có thể làm bất cứ điều gì trong căn phòng không một bóng người này.

Anh có thể dùng điện thoại đập mạnh vào đầu đến lúc ngất đi và chết vì mất máu. Anh có thể dùng xe lăn phá kính cửa sổ mà lao ra ngoài tự tử.

Nhưng với ánh mắt miệt thị xấu xí của lũ y tá, cái nhìn đăm đăm kinh hãi của những bệnh nhân khác xung quanh khi họ biết rằng mình đang chung phòng với một tên tội phạm, anh đã được đưa tới một phòng riêng cách biệt trên xe lăn.

Yoongi ngồi trên giường, quyết định không bật đèn để không phải thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt bàn kính hay bảng điện tử. Nhưng dưới ánh trăng mờ nhạt leo lắt trong phòng, anh có thể thấy cặp mắt sưng tím cùng đôi môi bầm dập của mình qua kính cửa sổ.

Anh muốn ngừng để tâm, muốn dừng phần người trong anh khỏi việc chĩa mũi dùi vào chính mình, rủa xả rằng bản thân là kẻ tồi tệ đến thế nào. Nhưng suốt những năm qua, cho dù có uống lấy bao nhiêu thứ thuốc độc ngọt ngào ấy, dù có tham gia biết bao những trận đánh nhau vô nghĩa chỉ vì tức tối, tức đến phát điên lên đi được, anh vẫn không thể ngăn mình nhớ về hình ảnh chiếc khăn quàng cổ màu xanh đẫm máu trong đêm đó.

Anh sớm không còn có thể giữ cho mình một dáng vẻ thanh cao hay khiếm nhã gì nữa.

Anh muốn hỏi ai đó rằng người kia giờ sao rồi, dù đó có là ai đi nữa, để biết rằng ít ra người đó vẫn còn sống, nhưng anh biết rằng nhân viên trong viện sẽ chỉ đảo mắt mỉa mai với một tên tội phạm mà thôi, một tên tội phạm liều lĩnh không đáng sống.

Vậy nên khi cánh cửa phòng hé mở, anh chờ đợi một ánh mắt khác hướng về phía mình, liếc nhìn trông thấy hai y tá đang sợ sệt đưa vào một chiếc giường bệnh khác.

Anh có thể thấy cách một trong hai huých tay người còn lại và thì thầm điều gì đó khi thấy chàng trai tóc vàng này nhìn họ, nhưng rồi chỉ lẳng lặng cố định chiếc giường, nhấn thắng lại và kiểm tra để chắc chắn chắc nó không trôi đi đâu. Cậu y tá nam bật chiếc đèn mờ trên đầu tủ giữa hai chiếc giường.

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm, họ rời đi lặng lẽ với tiếng khép cửa đằng sau.

Mắt Yoongi lướt qua thân hình của người con trai đang say ngủ, tự hỏi chuyện gì đã khiến cậu bị tổn thương đến thế. Có vài vết cắt trên chân mày và miếng băng gạc cuộn quanh mái tóc nâu của cậu. Nhìn những vết bầm đầy sắc đỏ, xanh và tím nở rộ trên hai đôi gò má cao của cậu, anh thấy thương cảm cho người con trai đang trong tình trạng còn tệ hơn mình.

Yoongi chợt thấy nhói đau, một cơn đau kì lạ.

Quan tâm ư?

Anh nhìn đi hướng khác, chớp mắt cố xua đuổi thứ cảm xúc chết tiệt vừa nảy nở trong lòng.

‘Vụ tai nạn này thực sự đã biến mày thành cái giống gì rồi.’  Yoongi nghĩ.



 

Nửa đêm, Hoseok tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ.

Nhưng khi cử động các khớp ngón tay và cuối cùng cũng cảm nhận được chúng, cậu lại nhớ những lời Taehyung nói ngày hôm qua.

Và lập tức ước rằng thà chẳng cảm nhận được gì còn hơn.

Cậu ước mình không phải cảm nhận cơn bỏng rát trong cổ họng, nỗi lo âu đang đóng từng nhát búa vào lồng ngực hay cơn đau đầu quay cuồng đau đớn đến khốn nạn.

Hoseok muốn khóc. Thực sự muốn khóc. Nhưng nghe được cái tin trời đánh rằng vụ tai nạn đã khiến khối u thành thế nào, nhận ra bản thân còn bao nhiêu thời gian trên đời, tất cả khiến khóe mi chẳng còn thể ướt được nữa.

Cậu vẫn chưa đi được. Cậu mong rằng mọi chuyện vẫn đúng như dự kiến, rằng đến ngày mai lại có thể đứng lên trên đôi chân mình.

Ngay cả trong sự tĩnh lặng của căn phòng bệnh nhạt nhòa, thứ le lói duy nhất là thứ ánh sáng lờ mờ của đèn huỳnh quang, tâm trí cậu vẫn chỉ tuyệt vọng cố hướng về những điều tích cực như thể sẽ có điều kỳ diệu xảy ra.

Cảm nhận được sự có mặt của một người nữa trong phòng, cậu nhìn sang trái và trông thấy một thân ảnh với mái tóc vàng đang nằm ở giường bên, quay đầu hướng mặt về cánh cửa sổ đã đóng.

Hoseok biết đó là ai.

Cậu biết rằng người này, Min Yoongi, chính là lý do khiến cho các kĩ năng vận động của cậu ngày càng kém đi, những cơn đau đầu ngày càng trầm trọng vốn chỉ vơi đi khi cậu nôn hết ruột gan ra ngoài, cảm giác ngày một suy nhược và những cơn co giật ngày càng nhiều.

Min Yoongi kia, kẻ không bao giờ bố thí một chút quan tâm nào cho những người xung quanh, chính là lý do khiến cậu không thể thực hiện được ước mơ cả đời mình là trở thành một nhà thiên văn học, là lý do khiến cậu không thể rời bệnh viện dù muốn đi chăng nữa, và cũng là lý do khốn nạn khiến Jung Hoseok này trở thành một nạn nhân của dòng thời gian tàn nhẫn và khối u không thể chữa khỏi, một nạn nhân của những điều ước không thể thực hiện và một tấm bằng đại học không thể với tới, một nạn nhân của tương lai mịt mờ và những cơn đau dai dẳng, một nạn nhân sống muộn chết sớm.

Và khi Hoseok tắt đèn, chăm chú nhìn lên những ngôi sao đang tỏa sáng trên trần nhà, cậu ước rằng mình có thể sống thêm một tuần nữa, một ngày nữa, hay chỉ một tiếng hơn khoảng thời gian mà bác sĩ nói và làm những việc chưa thể thực hiện được, Jung Hoseok vươn tay ra và ước rằng cho dù không ở đủ gần để chạm tay vào những vì tinh tú rực cháy giữa thiên hà xa xôi, ít ra cậu cũng có thể chạm vào những ngôi sao bé nhỏ được đính trên trần nhà kia.

Nhưng Hoseok thậm chí còn không thể chạm vào chúng.

Thế nên khi những giọt nước mắt cứng đầu cuối cùng chảy dài trên gò má đau nhức, cậu dùng tay ôm chặt miệng và hi vọng rằng người con trai nằm bên kia không nghe thấy tiếng khóc của bản thân, không ngừng lẩm nhẩm với chính mình hai từ duy nhất,

“Sáu mươi ngày…”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s